Nỗi buồn Hoàng Đức Bình

Hoàng Đức Bình được 2 viên cảnh sát bảo vệ áp giải vào toà. Mắt Bình dáo dác khắp nơi, như kiếm tìm ai đó, nhưng rồi mắt y sụp xuống, trầm lắng, buồn u uất, mặc cho 2 luật sư khả kính gật đầu chào, nhìn y chằm chặp và ngồi ngay bên cạnh. Hoàng Bình thất vọng cùng cực! Tối qua thao thao thức không ngủ, y hình dung phiên toà hôm nay sẽ có đầy đủ bố mẹ, mấy đứa em, những người mà lâu rồi y không được gặp; sẽ gặp cha Thục, cha Nam – những “mục tử nhân hậu” đã đồng hành với y trong suốt hành trình “Cách mạng cá” (Formosa); là Đỗ Thị Minh Hạnh, người đã cho y “nếm mùi đời”, đưa y vào “Phong trào Lao động Việt” và cho ý chức “Phó Chủ tịch”; là giáo dân Song Ngọc, Phú Yên, Lộc Hà, Đông Yên… – những nơi đã ghi dấu chân y trong hành trình “khởi kiện Formosa”. Tất cả đều không thấy, hình như họ đã quên y và đã quay lưng lại với Hoàng Bình.
Thực tế không hẳn như vậy, đây nhé:

1. Gia đình y vẫn đến đấy chứ. Đấy là ông Hoà, bà Vạn, thằng Nguyên, thằng Hảo; nhưng khi lực lượng chức năng kiểm tra thủ tục, Nguyên, Hảo không có giấy mời của Toà án (thực ra chúng không xin) thì chỉ chờ có vậy, ngay lập tức bố mẹ và 2 thằng em của y bù lu, bù loa, vu vạ, kéo ngay về giáo xứ Yên Đại tổ chức livestream tung lên mạng theo một kịch bản hài hước có trước, không đoái hoài, quan tâm đến y đang cô đơn, buồn tủi trong toà.

Hoàng Nguyên tuyên truyền xuyên tạc theo vết xe đổ của anh trai
2. Cha Thục cũng không đến, nhưng lý do không thể hợp lý hơn: Mẹ mất, cha phải chịu tang. Thật là đúng là “nhất cử lưỡng tiện”, vừa không phải đến toà với lý do không thể chính đáng hơn; khỏi bị giới dân chủ chửi là “đem con bỏ chợ”, “vắt chanh bỏ vỏ”, đến thì không phải đầu phải tai, coi chừng xộ khám. Nhớ phiên sơ thẩm, cực chẳng đã cha phải đến, nhưng vẫn bị thiên hạ xì xào này nọ; kể cả quan hệ của cha với vợ thằng Phong nữa chứ. Lần này thì không ai nói được gì đâu nhé!
Nguyễn Đình Thục run cầm cập khi Hoàng Đức Bình sa lưới pháp luật

3. Cha Nam ư? Cha vẫn đến, nhưng là đến Nghi Phú, vào nhà em Lượng để nghỉ ngơi, an dưỡng, chữa bệnh (nghe nói để truyền nước, nhưng không biết ai truyền cho ai) và để nghe ngóng tình tình. Cha bây giờ đã chuyển địa bàn mục vụ, đang nhiều việc phải lo toan, hơi đâu mà nghĩ đến Hoàng Bình.

Đặng Hữu Nam ăn chơi đú đớn tại giáo xứ Mỹ Khánh

4. Đỗ Thị Minh Hạnh – Chủ tịch “Phong trào Lao động Việt”, sếp của Hoàng Bình lấy lý do Công an quản lý, giám sát chặt quá, không thể ra tham gia phiên toà được. Lý do với chẳng lý trấu. Hôm đám ma mẹ cha Thục, thị vẫn kịp nghĩ ngay trò gửi vòng hoa của “Tổ chức” ra viếng để giải ngân, kiếm tiền từ các chiến hữu bên ngoài. Trần Thị Thu Nguyệt thì vừa bị xua đuổi”;  Emyli Page Le lâu nay chỉ là “anh hùng bàn phím”, chả nước mẹ gì… Ngẫm mà chán cái sự đời!

Emily page Le thời hết đát
5. Còn nữa, 02 vị trạng sư khả kính “cái gì cũng biết, trừ luật” thì nhất định phải đến rồi. Họ đến đến vì cái hợp đồng mấy chục “củ”, chứ y thừa biết 14 cục lịch của phiên sơ thẩm là không thể thay đổi, vì có oan sai tẹo nào đâu.
Luật sư Nguyển Khả Thành và câu nói bất hủ: xe ô tô 4 chỗ dừng giữa đường thì không gây tắc đường bằng xe Conterner
Nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có 2, 3 đứa bạn tâm giao thuở thiếu thời có mặt – mấy thằng “Judas” đã nhiều lần can ngăn, thậm chí từ mặt hắn vì các hoạt động hại dân hại nước của hắn. Hoàng Bình không dám nhìn mào mắt chúng nó. Mắt y cay sè, ươn ướt. Tâm trạng của Hoàng Bình là điều dễ hiểu. Hy vọng nhiều, thất vọng càng lớn; mất hết niềm tin vào gia đình, người thân, chiến hữu và đức tin. Và, trong sự tột cùng của thất vọng ấy, y lại nhìn về phía mấy thằng “Juda” – những thằng bạn thừa sự bao dung, vị tha, nhân ái, không bỏ bạn bè trong hoạn nạn, không bỏ rơi y khi mà niềm tin đã cạn kiệt. Hy vọng mầm thiện này sẽ được y chắt chiu, gìn giữ!
– Khánh Quỳnh