Ngô Xuân Phúc sinh năm 1981, quê ở huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, vốn là lính phục viên, làm nghề thầy giáo và từng là đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam. Tháng 10/2015, để thu hút sự chú ý của dư luận, Ngô Xuân Phúc dựng chuyện ông ta chính là tác giả của bài thơ “Tổ quốc gọi tên”. Từ đó việc tranh chấp bản quyền bài thơ này trở thành vấn đề nóng trên báo chí và mạng internet. Phúc luôn một mực khẳng định ông ta là tác giả bài thơ nhưng khi được hỏi thì không thể đọc thuộc và cũng không cung cấp được bằng chứng nào để chứng minh mình là tác giả.

Chân dung Ngô Xuân Phúc
Thực tế thì bài thơ “Tổ quốc gọi tên” xuất hiện lần đầu trên báo vào năm 2011 gắn với tên tác giả là Nguyễn Phan Quế Mai, được nhạc sĩ Đinh Trung Cẩn phổ nhạc và trở thành một bài hát nổi tiếng về tình yêu đất nước.
Vụ kiện thất bại, Phúc bị các nhà “dân chủ” tự phong lôi kéo, và ngày càng trượt dài vào những sai lầm của những con cá bơi ngược dòng. “Trót đâm lao phải theo lao”, Phúc tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam như một cách tự bào chữa, lấy lòng “chiến hữu dân chủ” mà Y cho rằng trong tương lai những kẻ này sẽ xóa bỏ Đảng Cộng sản để lên cầm quyền. Từ đó, trên trang facebook Ngô Xuân Phúc luôn thể hiện những ảo tưởng cá nhân về “thiên đường dân chủ kiểu phương Tây”… Thẩm chí, Y thường xuyên có những lời lẽ phỉ báng Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, và không quên ca ngợi hết lời ngợi cho chế độ Ngô Đình Diệm.

Ngô Xuân Phúc thông báo bị bắt và kêu gọi ủng hộ tiền!!!

Tiếp diễn suy nghĩ hoang tưởng là hành động hoang tưởng, ngày 10/3/2016, Ngô Xuân Phúc nộp hồ sơ tham gia tự ứng cử vào Quốc hội khóa XIV. Song Phúc chỉ nhận được chưa đầy 1% phiếu bầu, và bị loại ngay vòng xếp xe bởi chính bà con hang xóm của Y. Thất bại cay cú, hắn tiếp tục viết đơn tố cáo, kêu gọi tẩy chay bầu cử và tuyên bố giật gân “Quốc hội khóa này không phải là đại diện của tôi”.
Thông qua con đường du lịch, Phúc tìm đên “thiên đường dân chủ” đầu tiên, một trong những cái nôi mà các thế lực phản động được chính quyền nước này ưu ái cho đặt chân để chống phá, kìm hãm Việt Nam, Phúc từ bỏ quê hương, tuyên bố bỏ quốc tịch ngay sau khi trốn sang Thái Lan với hy vọng UNHCR (Cao ủy Liên hiệp quốc về người tị nạn) tiếp xúc để hoàn tất thủ tục sang Mỹ định cư theo diện tị nạn chính trị.
Tuy nhiên, mọi thứ không bao giờ là màu hồng bởi tất cả những gì bọn “dân chủ việt” viết ra chỉ toàn là bịp bỡm, mị dân với lời hứa hão. Đến Thái Lan, Phúc hoàn toàn thất vọng, nhận ra tất cả những gì được vẻ ra trước kia thực ra chỉ là chiêu trò kiếm cơm của nghề “dân chủ, nhân quyền”. Tại đây, ngoài việc RFA đã tiếp xúc với một cuộc phỏng vấn, còn UNHCR thì không một lần tiếp xúc, phỏng vấn để bàn về chuyện xin sang Mỹ. Vỡ mộng hão huyền, y quay sang nói xấu cả UNHCR và cả văn phòng BPSOS (Ủy ban Cứu người vượt biển hay Ủy ban Cứu trợ Thuyền nhân, tổ chức phi chính phủ do những người Mỹ gốc Việt sáng lập) tại Thái Lan.
Mới đây trên fb của Ngô Xuân Phúc liên tục xuất hiện các status kêu cứu trong tuyệt vọng. Đại loại như: “Đang ở đồn công an này, mong mọi người quan tâm giúp”, hay “Quá thời hạn giữ 03 ngày rồi mà vẫn chưa được thả, thật là thất vọng, thailand quá là tồi tệ! Sos”…
Khi được fb Đinh Quang Vinh hỏi: “Lý do gì vậy a?”, Ngô Xuân Phúc cho biết “Lướt web chui, passport quá ngày gia hạn, police nó ko nghe, ra tòa bị xử giam mấy ngày, hết hạn rồi cũng chưa thả. Rất vô lý, ko luật lệ gì cả. Trong này ngày được ăn có hai bữa, đói, bẩn, thêm một lần chịu nạn vì thái lan. Dù thực tế tôi có cmnd thái, nhưng police làm ngơ ko chịu kiểm tra, lạ thật. Dẫu sao cũng là vua thái chính thức. Muốn có thỏa thuận mà ko có ai giúp. Cuộc chơi quyền lực rất đáng sợ. Trò chơi vương quyền phiên bản Việt – Thái”.
Theo Việt Nam thời luận